Bệnh nhân ung thư phổi kể chuyện dày công tìm thầy “cãi án tử”.

06/10/2014 8:20:59 SA

Đưa cho chúng tôi một tập bệnh án. Ông Đặng văn Sẻ (Sn 1954, Hải Phòng) trịnh trọng: “Đây, cái này là bản án đối với tôi đây. Tôi bị tuyên tử hình rồi ấy chứ. Tôi đã tìm hết thầy lang này đến thầy thuốc khác, hòng cãi án tử cho tôi. Tôi tìm đến nhà thầy Nho là người thứ tư. Cũng nhờ ông ấy, cái án của tôi đã được hoãn lại”.

Đi khám sức khỏe, phát hiện ung thư

Ông Đặng Văn Sẻ nói rất to, sang sảng, cười cũng rất lớn,ầm ĩ như chuông. Ánh mắt ông nhìn thẳng khi nói chuyện cứ như dốc cả ruột gan để tâm sự với người đối diện. Chất của ông  Sẻ là chất lính, bao nhiêu năm chiến đấu dưới mưa bom bão đạn đã luyện cho ông tính cách vừa cởi mở, vừa trung trực. Ông bảo:  “tôi chảng giấu gì cả,  có gì nói vậy, tôi bệnh thì nói bệnh, tôi khỏe lên thì tôi cũng nhận là  khỏe lên”.

Chỉ có chút lương thương binh, hai vợ chồng ông Sẻ mở quán ăn sáng trong một con phố nhỏ. Hàng ngày, ông Sẻ dậy tử 3 giờ sáng, cùng vợ chuẩn bị hàng quán. Hai ông bà cật lực tự nuôi nhau, cũng tạm gọi là đủ sống. Nhưng đấy là chuyện của một năm trước khi ông Sẻ còn chưa phát hiện ung thư. Sau khi “lĩnh án”, cuộc sống của gia đình ông đảo lộn hoàn toàn.

Chuyện động trời ấy, tức là chuyện ông Sẻ phát hiện bệnh ung thư, lại đến trong một dịp rất bình thường, không ngờ. Hôm ấy, vào độ tháng 9 năm ngoái, ông Sẻ cảm thấy trong người khó chịu, lên cơn sốt suốt mấy ngày. Sẵn có suất khám bệnh miễn phí dành cho thương binh, ông đến bệnh viện gần nhà để kiểm tra sức khỏe.

Giọng cười tếu ông Sẻ tủm tỉm: “ Tôi chả bao giờ nghĩ rằng mình dính cái bệnh gì nặng cả. Sức khỏe của tôi là số một đấy. Nếu có ốm tý tẹo thì cũng chỉ sổ mũi, nhức đầu thôi. Hồi năm ngoái tôi đi khám bệnh cũng tại vì có suất khám miễn phí, không dùng thì phí. Ai ngờ được,phát hiện ra bệnh to. Nom tình trạng của tôi và khám sơ qua bác sĩ thay đổi thái độ. Họ hội chẩn một lúc lâu, rồi quyết định cho tôi đi chụp cắt lớp. Lúc bấy giờ tôi vẫn chưa biết gì đâu nhé. Lên bàn chụp mà vẫn cứ hơ hớ rất thoải mái. Nhưng kết quả chụp ra mới biết, tôi bị u ở phổi, khối u đã lớn 4-5cm mất rồi. Ái chà, tôi đi chiến trường bao nhiêu năm mà không chết, bây giờ lại bệnh tật tuyên án tử. Lúc ấy, nói đúng ra chưa biết u lành hay u ác, song tôi nghĩ cũng buồn, cũng chán. Còn may, tôi là người bình tĩnh. Thôi thì, bệnh như vậy rồi, còn chữa được thì chữa, không thì phải “chuyển giao thế hệ” chứ. tôi cũng già rồi, đến lúc “đi” được rồi.

Chạy ngược chạy xuôi tìm thầy “cãi án tử”

 Từ bệnh viện trở về, ông Sẻ cố giữ sự bình thản. Các con cháy thấy ông cười nói như thường nên nghĩ ông chẳng làm sao. Chỉ bà vợ là tinh ý hơn nhận thấy trong tiếng cười của ông có đôi chút gượng gạo. Bà gặng hỏi, ông mới thừa nhận: “Bác sĩ nói tôi bị khối u ở phổi, nghi là ung thư”.

Nghe tin như sét đánh ngang tai, gia đình vội vã thu xếp đồ đạc, chuẩn bị hành trang, đưa ông Sẻ lên bệnh viện K để điều trị. Ông nằm ở đây gần một tháng. Các bác sĩ tiến hành lấy tế bào khối u ở phổi để làm sinh thiết, kết luận chính xác là ông mắc bệnh ung thư. Khối u này có thể được cắt bỏ bằng phẫu thuật, vậy nên, bác sĩ động viên gia đình đồng ý cho ông Sẻ lên bàn mổ.

Người cựu chiến binh nhớ lại: “Cái ngày tôi có lịch phẫu thuật, bác sĩ cho tôi đi xét nghiệm các kiểu, mọi thứ hầu như là ổn hết chỉ có tim tôi không tốt, bác sĩ nói rằng tim tôi yếu, nếu mổ khả năng chết trên bàn mổ sẽ cao. Vì thế, họ dùng ca phẫu thuật, trả tôi về phòng bệnh. Họ nói, thôi thì không mổ, cho tôi xạ trị hay hóa trị cũng được. Song, tôi từ chối. Thể trạng tôi không đảm bảo, nếu cạ trị hay hóa trị tôi cũng không kham nổi. Vì thế, tôi quyết định sử dụng thuốc Nam hòng đầy lùi cái bệnh quái ác này”.

Rời bệnh viện, gia đình ông sẻ tìm đến một thầy lang ở Văn Điển để xin thuốc. Thầy lang này cam đoan, trong 2 đến 3 tháng sẽ chữa dứt điểm bệnh ung thư phổi của ông Sẻ. Nghe thầy khẳng định hùng hồn như vậy gia đình ông Sẻ có thêm niềm tin. Họ lấy thuốc của ông lang này cho ông sẻ uống liên tục trong một tháng.

“Thầy nói thì hay lắm, nhưng thuốc của thầy lại không hay như vậy” – ông Sẻ giãi bày – “tôi uống thuốc của thầy một tháng, cơ thể mỗi lúc một suy yếu. Ăn cũng không ăn được nữa. Người mệt mỏi, sút cân. Hết tháng thuốc, tôi đến bệnh viện để chụ, khói u của tôi chăng giảm tý nào, còn tăng lên nữa. Tôi không tin thầy ấy nữa mới đến tìm một thầy khác ở Hải Phòng. Thầy này cũng rất có tiếng, đã chữa thành công cho nhiều bệnh nhân. Tôi theo thuốc thầy 2 tháng dù không khỏi như tôi vẫn tôn trọng thầy. Nói chung thầy là người giỏi nhưng chẳng qua là tôi không hợp thầy hợp thuốc thôi. Sau khi chữa bằng thuốc Nam không công hiệu, tôi còn tìm đến những giải pháp tâm linh nữa. Ai nói gì cũng theo cái ấy mà không ăn thua gì hết”.

Án đã tuyên, vẫn chưa thi hành.

 Đầu năm 2014, bệnh tình của ông Sẻ càng lúc càng diễn biến xấu. Ông gầy đi nhiều (từ 56kg xuống còn 49kg), da mặt tái xanh, bủng beo. Không ai nói ra, song gia đình ông cũng đã ngầm nghĩ đến kết cục xấu nhất tức là “bản án tử” dành cho ông Sẻ được thi hành.

Tuy nhiên, khi tiếp xúc với chúng tôi vào thời điểm cuối tháng 9/2014 ông Sẻ lại tỏ ra rất khỏe mạnh. Ông vẫn có thể phụ vợ việc bán hàng, đồng thời trông nom mấy đứa cháu ngoại. Tinh thần ông phấn chấn, lạc quan.

Cười hà hà, người đàn ông 61 tuổi chia sẻ: “Quan trọng là số của tôi chưa hết, nên lãnh án tử mà được hoãn thi hành. Chuyện là, đầu năm nay, tôi được nghe tiếng có ông lang Nho ở Sóc Sơn (Hà Nội). Nói thật với anh, trước đây tôi đã từng dùng thuốc của nhiều thầy lang rồi mà không có biến chuyển gì nên niềm tin với các ông lang cũng không nhiều. Song, tôi nghĩ còn nước còn tát, nên thử cố gắng, tìm đến ông Nho . Ông ấy xem bệnh án của tôi và cho thuốc về uống trong một tháng. Quả là kỳ lạ, tôi uống thuốc đó chừng 10 ngày thì cảm thấy cơ thể mạnh khỏe hơn. Tôi bắt đầu ăn được cơm chứ không ăn cháo như trước đây. Sức khỏe lên thì tinh thần cũng lên, tôi phấn chấn hẳn, không còn u ám, ảm đạm nữa. Đến nay tôi dùng thuốc của ông lang Nho đã hơn nửa năm”.

Chia tay chúng tôi, ông Sẻ khẳng khái: “Tôi đã đi chụp chiếu, thấy khối u đã mỏng hơn, không có dấu hiệu di căn. Về biểu hiện bên ngoài, ai không biết thì không đoán ra tôi đang mang “án tử” thật là khoái quá!”.

 

Theo báo Người Giữ Lửa số 60 (1/10/2014).  

Ý kiến bạn đọc
Gửi ý kiến
   
  
 
 
   
 
Thông tin nhà tài trợ
Đặt làm trang chủ

Lên đầu